Phan

neutral enough to be cruel :))

Ừm

Từng nghe ai đó nói rằng khẩu nghiệp rất nặng, cũng đã lâu lắm rồi. Từ lúc ấy đã biết rằng khẩu nghiệp rất nặng, nhưng mãi đến lúc hiểu được, mới cảm thấy buồn bã và xấu hổ đến thế nào. 
Cuối cùng thì có những chuyện vẫn nên nhờ đến sự bao dung của người khác. Vậy nên từ lúc đó cũng phải tự nhủ với bản thân rằng chuyện gì bỏ qua được thì bỏ qua. Không cần quá tiểu tiết làm gì cho thiệt. 
Hôm nay đọc một số thứ người khác viết, giật mình vì sao họ có thể xúc phạm người khác đến như vậy. Thôi thì sẽ đến một ngày tự xấu hổ thôi.

Chuyện ngày 13

Hôm nay dạo dạo reader đọc được câu “không còn hi vọng gì thì không còn hận nữa” (cám ơn má má). Đến giờ mới nhận ra, là mình cứ như lá bài The Star, cố kéo đến điểm cuối chỉ vì có một đốm sáng trên bầu trời tối đen, hi vọng lúc nào cũng chỉ như gần tắt chứ không ngóm hẳn, nên có buồn hận gì thì cũng chỉ như hi vọng mà thôi. Sẽ có những giai đoạn nó nhói lên và rồi lại như một màn đêm đen.
Hôm qua biết tin đó, cảm giác như cậu chính thức tan biến theo mây khói khỏi cuộc đời mình. Vậy nên mình điên cuồng làm graphic với những thứ mờ ảo. Nhưng rồi cũng chẳng còn gì nữa. Buồn khơi khơi vậy rồi thôi, chứ đâu buồn mãi được?
Thế giới chẳng sụp đổ hay đau khổ như mình vẫn nghĩ. Mình không thở phào nhẹ nhõm được, nhưng ít nhất thì thế giới chẳng, hoặc chưa sụp đổ như mình vẫn nghĩ.
Chào nhé nửa mảng thanh xuân, nửa mảng trải nghiệm, một phần chấp niệm của mình. 

    
 

Tháng 10

Mùa thu. Mỗi lần nghĩ lại thấy buồn hiu. Biết là ngủ thì sáng mai dậy sẽ chẳng thấy buồn nữa. Nhưng giờ thấy buồn quá. Mỗi lần buồn đều nghĩ bỏ quách đi có phải hơn không. Nhưng mà sáng mai dậy sẽ vẫn lại thấy thích thôi. Vẫn đang đợi một sáng dậy cảm thấy mọi thứ sạch bong.

Hôm nay nói chuyện với cô ở chỗ làm, cô ấy bảo, nhưng mà thực ra thích ai đó cũng là một loại hạnh phúc mà. Cái lúc mà doki doki, rồi lúc mà lo lắng, lúc mà buồn rầu, lúc mà vui vì được gặp người đó. Tất cả đều rất hạnh phúc còn gì. Dù rất nhiều kỉ niệm buồn nhưng nhắc đến vẫn cười được. Mình lúc đó mới nghĩ, quả đúng là người Nhật. Có cái gì rất nhẹ nhàng, và rất vang trong ý nghĩa của những lời ấy.

Thôi thì nỗi buồn này, vẫn đang là một loại hạnh phúc đi. Bạn thì vẫn ở xa vạn dặm, tưởng gần nhưng mãi xa xôi haha.

Tsk

Sẽ đến những ngày, bạn quên đi rằng mình đã từng thích cậu nhiều đến thế nào, cũng như những mảnh kỉ niệm sẽ vụn vỡ. Nhưng chưa phải bây giờ, tuyệt đối chưa phải bây giờ. Nên bạn vẫn thích cậu, rất rất thích cậu.

その日があるん、彼のこと忘れる日だ。ある時はどんな気持ち持ってた忘れるかも。思い出も壊れるかも。だけど、そんなある時は今じゃないので、まだまだ彼が好きだ、大好きだ。思い出もまだまだ大切なものだ!

Tằng tắng tăng

Mình nghĩ mình từng là người rep tin nhắn của mọi người nhanh nhất có thể dù cho mọi người có phiền thế nào. Vậy nên mỗi lần nhìn thấy người ta seen nhưng không rep cảm thấy rất tổn thương. Đến giờ thì mình học được là seen không rep cho lành, hoặc cắt mạch câu chuyện cho nhanh. Nghĩ lại thì người ta cũng chẳng muốn nghe mình nói gì, vậy thì nói làm gì cho nhọc thân. Cũng hết tuổi để buồn (công khai, lộ liễu, thường xuyên, blah blah) vì “các bạn con không đối xử với con như con đối xử với chúng nó” hoặc là “dù bạn đang rất buồn nhưng lúc bạn kể xong thì ai cũng nghĩ chuyện đó nhẹ nhàng lắm có ai hỏi gì đâu nhưng mấy ngày sau bạn vẫn buồn vì chuyện đó thì kêu bạn vẫn buồn á. ờ nỗi buồn về một chuyện quan trọng làm sao mất đi được. bạn không phải là mình nên bạn đâu có hiểu mình đâu mà cứ làm như bạn hiểu mình lắm vậy.”

Và đó là lý do mình đến giờ chưa tự tử. chưa trầm cảm. nhưng cũng chỉ sống được trong chính thế giới của bản thân mình.

Ừm

Vào wordpress.

Muốn ói cả xô…

Những câu chuyện dài, buồn, và thưa thớt

Chẳng hiểu nữa, mình luôn cảm thấy mình với Tuyết rất hời hợt. Nhưng tình cảm lại không hời hợt chút nào.

2015 June 28

If I really say to you that hey, I’m sad, what will you say back to me?

You won’t care, right? Because it’s not your business after all.

Yeah, since the really first time, our stories haven’t been the other’s business, but well, I can’t help, but take yours as my business. I do care, and are too damn scared to say out loud that I do care, but sometimes I tell you something, because I do care.

Look at your reaction, sounds legit ha lolzzzz.

In the end, my stories are never your business, so I think I am waiting, till your stories are no longer my business anymore. But how, but when, but why, I don’t know.

Ams

Mình nghĩ mình quá đa cảm khi nghĩ về Ams, đa cảm hơn bất kỳ chuyện gì mình nghĩ được, có thể là trừ khi liên quan đến gia đình.

Mình trong Ams không chỉ là toàn hồi ức đẹp, Ams cũng dạy cho mình rất nhiều thứ, từ cách đứng lên tự đi bằng đôi chân, đến câu nói phải mạnh mẽ lên, vì mày rất yếu đuối. Nhưng cuối cùng, hôm nay mình lại khóc vì Ams. 2 năm trước mình cũng khóc, bây giờ xem lại clip chặng đường mình vẫn khóc thôi. Kỉ niệm thì lúc nào cũng quá thân thương, và quá buồn bã. Vì nó thân thương, nên nó mới buồn bã.

Tâm sự của kẻ lạc lối giữa một biển người.

Tình yêu.

Ngày bé, cảm giác tình yêu là một thứ gì đó rất dịu dàng và hạnh phúc. Người ta cười đùa vui vẻ nắm tay chơi đùa với nhau. Lớn hơn một chút, sợ hãi và rụt vào trong góc, vì thấy sao tình yêu thật buồn đau như vậy. Đến giờ, cảm giác tình yêu chắc là một thứ gì đó mang mùi vị của sự đau đớn nhưng hạnh phúc. Ý là vì đau và vì yêu, mới có thứ hạnh phúc ấy.

Nhưng suy cho cùng, vẫn chỉ là thứ cảm xúc hạnh phúc của một kẻ đơn phương. Ý là, thứ cảm xúc đau khổ của một kẻ đơn phương.

Nhưng chẳng phải, người trẻ rất hay nói về việc mình đau khổ, nhưng thật tâm mà nói, lại rất muốn nếm trải cái cảm giác ấy sao?

BaekmyheartYeol

Phương lười lắm =)))

Lynnie

don't be afraid of the dark

Rolling Stone

living well

Trang dang's

Keep it simple

#rightmeow

“Who, being loved, is poor?”

Wes2chunnie

Share the world

chidedich

word by word, world by world

Bí Ngô

19. Hanoi, Vietnam. Not really wild, but young and free.

Lăn và Ăn

Vì cuộc đời là những bữa ăn :3.

fairytales in a cup

constantly fascinated

{.:Rio Tea Garden:.}

HALCYON GARDEN OF TAROT | "Light is the left hand of darkness and darkness the right hand of light." - Ursula Le Guin

Hải Đường Tĩnh Nguyệt

Tương kiến tranh như bất kiến || Hữu tình hoàn tự vô tình

Black Blue Blue

Traveling.Handmade.Food.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 29 other followers