Phan

neutral enough to be cruel :))

2015 April 20

Đến giờ, tôi vẫn còn nhớ như in cái khoảnh khắc chợt nhận ra mình thích cậu. Một chút choáng váng, một chút chói lòa. Giữa cái tiết trời tháng 7 nóng nóng lạnh lạnh nửa thực nửa mơ ấy, trên chiếc xe buýt nhồi nhét hàng đống người, tôi vội vàng lên mà quên mất cách chào tạm biệt. Một chút cắn rứt, quay đầu lại thấy cả nhóm người xa xa, có mình cậu vẫy tay lại chiếc xe buýt ấy. Lúc đó, tôi mới chợt nhận ra, trong tôi có một chấn động lớn. Cậu cứ như pháo hoa, sáng lập lòe, rất đẹp, rất thương, nhưng rồi cũng rất buồn. Cái lúc tôi hiểu được cái nỗi buồn ấy, tôi cũng lý giải được cái việc gặp câu là tôi trở thành một con điên, cũng lý giải được việc đến cùng một nơi vào cùng một thời điểm và ngóng một bóng hình.

Chẳng biết nữa, người ta khi đơn phương đều rất muốn thành đôi với người mình thích. Đối với tôi thì chuyện không hẳn như vậy, tôi chỉ nghĩ rằng, vì mình thích cậu, nên những gì có thể thử được, nếu được thì tôi muốn cùng trải qua với cậu, có vậy thôi. Cũng như khi người ta đơn phương người ta hay có xu hướng không dám nói. Tôi vẫn nói, nhưng cuối cùng cũng chẳng thể áp đặt tình cảm được. Lúc bị cậu từ chối tôi cũng khóc, nhưng lúc đó tôi có thể nhận thấy rõ ràng, rằng mình khóc cho sự buồn bã của cậu, chứ không phải cho sự buồn bã của tôi. Nghĩ đến đấy, tôi cũng chợt nhận ra, a, hóa ra tình cảm của mình nhiều đến vậy, cũng nặng đến như vậy. A, hóa ra đấy là thương, hay là yêu, tôi cũng chẳng chắc nữa. Người ta cần bao nhiêu thời gian để gọi tên một thứ tình cảm mà ai cũng phải trải qua chứ?

Cuối cùng, với tôi, cậu cũng chỉ như pháo hoa mà thôi. Mau lóa mau phai. Nhưng cũng như dư vị của pháo hoa vậy, mãi mãi lưu lại. Đến cuối cùng, thì tôi vẫn muốn đứng ở trong trái tim của cậu. Không phải với tư cách là người yêu, mà với tư cách là một người, bạn cũng được, là gì cũng được, nhưng cậu sẽ nhớ, với tất cả những kỉ niệm đẹp và sự ngốc nghếch cậu vẫn hay bảo tôi. Tôi cũng sẽ nhớ về cậu với một chấp niệm nhỏ, một sự đau buồn cho cả tôi lẫn cậu, một nét pháo tàn phai, một khuôn mặt chói lòa, và hàng tá những kỉ niệm chưa phai.

Nhưng đó, cuối cùng vẫn chỉ là chuyện của những ngày sau, khi tôi hết thích cậu thôi, chưa phải bây giờ, chắc chắn chưa phải bây giờ.

Nếu được, xin hãy cùng ngắm pháo hoa một lần nhé. Chỉ là nếu được thôi. Tôi vẫn muốn nhìn thấy nét mặt ấy, nét mặt mà tôi lần đầu nhìn thấy năm rưỡi trước, nét mặt song song với trời của cậu.

あふれる人でにぎわう8月末のお祭り
浴衣を着て下駄も履いて
からん ころん 音を立てる


Đông nghẹt người qua, l
ễ hội cuối tháng Tám nhộn nhịp
Mặc yukata, đi cả geta, tạo ra những tiếng lạch cạch lạch cạch

***

ふいにあがった花火を二人で見上げた時
夢中で見てる君の顔をそっと盗み見たの


Bất ngờ pháo hoa, chúng ta cùng ngước lên nhìn

Ánh nhìn lướt qua, khuôn mặt anh ngước lên, em lén giữ lấy

***

甘い吐息
微熱を帯びる私は君に恋した
その声に その瞳に
気づけば時は過ぎ去ってくのに
まだ君の面影を探して


Thời khắc ngọt ngào ấy

Một chút choáng váng, em đã yêu anh
Giọng nói ấy, ánh mắt ấy
Kể cả khi em nhận ra thời gian đã trôi qua
Đến giờ em vẫn tìm kiếm dấu vết của anh

***

一人きりで見上げる花火に
心がちくりとして
もうすぐ次の季節が
やって来るよ
君と見てたうたかた花火
今でも想う あの夏の日を


Khi một mình ngắm pháo hoa

Với một trái tim nhói đau
Sớm thôi, một mùa nữa
chắc chắn sẽ đến
Tro tàn lửa hoa năm đó cùng anh ngắm
Đến bây giờ em vẫn nghĩ đến mùa hè năm ấy.

A

Không quan tâm sẽ không thương nhớ

Không thương nhớ sẽ không buồn đau

Nhưng em ơi, để bỏ thói quen quan tâm một người còn khó hơn ăn chay mười tháng. Vậy nên đến lúc em quên được, cứ quan tâm, thương nhớ, buồn đau cũng không sao đúng không?

Đến một ngày nào đó, rồi em sẽ cười thật giòn tan thôi, không phải chỉ ngoài mặt như bây giờ. Nên đến lúc đó, hãy cứ buồn đi em. Dù gì nó cũng không quá buồn, quá đẹp, nhưng thực sự nó là của em.

Haha

I waited, for something that could never come. It hurt me, in some ways. But you know, life goes on rite.

It does.

Youth chaos



Ams

Chẳng hiểu, nhưng Ams với tớ mãi mãi như một mối tình đầu chưa đi vào quên lãng. Ams là tuổi trẻ của tớ. Ams là nước mắt của tớ. Ams từng là nhà của tớ. Bây giờ thì Ams là chấp niệm của tớ.

Tớ vốn là kẻ cố chấp hay thay đổi. Nghe tệ tệ, nhưng dù thay đổi thế nào thì tớ vẫn cố chấp. Chuyện Tuyết cũng vậy. Chuyện Ams cũng vậy.

Vậy nên, mỗi lần nghĩ đến Ams tớ vẫn muốn gào lên, vẫn muốn về lại nơi ấy, nhìn đám bạn cười giòn tan. Vẫn muốn là ngọc, trong vắt của những ngày như thế. Vẫn muốn là GHA, thi thoảng đi ăn trưa nói chuyện về 2000000 tỉ thứ với một tỉ con người thú vị. Vẫn muốn là Thảo Phan sống hết mình.

本気に笑って、本気に泣いて、本気に生きて

Những giọt nước mắt năm ấy như lấy đi phần trong trẻo ấy của tớ rồi. Cái phần đấy nằm lại ở Ams, ở Cơn mưa, ở Dòng thời gian – Ra Khơi, ở 1013 mất rồi…

Duyên

Chạm tay áo cũng là duyên số. Huống chi đã bao lần đan tay, dù chỉ là vô tình.

Thôi không trách không có duyên. Trách duyên chắc chưa tới. Mỗi người với ai cũng có một mức duyên mà nhỉ, chắc vậy.

Nghĩ đến mắt hí, miệng mèo, giọng cười khả ố trong veo, thi thoảng vẫn cảm thấy mắt mình sắp ngấn nước. Còn bạn thì đã không còn trong như ngày ấy nữa rồi.

Mình biết mà, thực ra mình biết mà. Mình biết là bạn cố tỏ ra lạc quan, điều áy mình biết. Như việc bạn tỏ ra yêu quý một ai đó dù không quá như vậy. Vì nếu nói điểm ấy, thì mình và bạn quá giống nhau. Chính xác là cái sự ngây thơ trong veo đã cất kỹ ở nơi nào đó rồi, mình và bạn mang hình hài và biểu hiện giống trẻ con nhưng thực ra tâm đã chẳng còn được như vậy nữa. Mình nghĩ mình không nói quá đâu. Thương bạn bao nhiêu cũng không đủ. Thương mình bao nhiêu cũng không hết.

‘Cause I couldn’t get over u yet, I still think u r the right one I did meet in a wrong time. Sorry for being so subjective, just this time.

Hồi đáp.

Cám ơn thảo, nhưng tôi xin lỗi. Bây giờ mình đang gặp rắc rối với một người nên không thể đáp lại tình cảm của thảo được. Nhưng mà, dù vậy đi chăng nữa thảo vẫn là một người bạn tôi không muốn mất đi nên từ giờ về sau vẫn tiếp tục đối xử tốt với nhau nhé. Việc thảo đủ dũng khí để thành thật nói ra những lời này là điều làm tôi vui nhất ấy.

Đơn Phương

Thứ tình cảm mà một người biết, một người hiểu, phải chăng mình đã giải tỏa nó rồi. Mình quả thật đến cuối cùng cũng không phải kiểu người lẳng lặng giữ một tấn tình cảm trong mình như đá tảng được, cuối cùng cũng nói. Nói xong lại thấy rất nhẹ nhõm, lại có thể tiếp tục thích bạn được.

Bạn trả lời mình, bảo rằng bạn và người yêu cũ, chắc vậy, vẫn đang có quá nhiều vấn đề. Bạn cũng bảo là không thể đáp lại tình cảm của mình được. Mình lúc nhận được hồi âm của bạn đến bây giờ nói không buồn thì không phải, nhưng mình cũng không quá buồn, quá quá quá buồn như mình đã từng nghĩ. Mình cũng đã khóc một trận, nhưng là vì nghĩ đến khuôn mặt buồn bã và tình cảnh trớ trêu của bạn, chứ không phải nghĩ đến tình cảm buồn bã và tình cảnh trớ trêu của mình. Đến lúc đó mình mới nhận ra, mình thật sự thật sự rất thích bạn, thích nhiều hơn những gì mình nghĩ, và mình nói. Thực ra nên gọi là thương thì hơn chăng. Mình không đòi hỏi một mối quan hệ, mình không có quyền mà cũng không quá hứng thú với điều đó. Mình chỉ thấy buồn vì mình lờ mờ nhận ra rằng bạn đã buồn thế nào. Cuối cùng cũng chỉ là buồn vì bạn.

Thực ra mình nghĩ, tình yêu, mỗi người có một cách cảm nhận, một cách yêu. Có những người viết rất nhiều về nó, mang trong mình tâm trạng của kẻ bị bỏ lại, trách người sao mãi mãi không chọn mình. Mình không có ý kiến gì về điều ấy cả, vì đó là việc của mỗi người. Nhưng thực ra cả đời mình cũng không muốn như thế, đơn phương là đau nỗi đau đó, mình không phải kiểu người như vậy. Mình thật ra cũng không phải thánh sống để mà thương cho người ta mãi được, rồi sẽ có một lúc mình hết thương, nhưng có lẽ đến lúc đó mình cũng hết vương vấn về bạn. Thực ra đến lúc đó chắc vẫn còn một quãng đường dài dằng dặc để đi qua, cũng như khi mình nhìn ra bao nhiêu điểm xấu của bạn vẫn bất chấp vậy.

Yêu thương dài dòng ghê thật. 14/3/7.

Thảo Phan.

150216

1. Được về nhà thật thích. Nghe những câu chuyện những người tuổi hai mươi có một sự tương đồng nhất định nói với nhau. Cảm giác thân thuộc khó ngờ. Tự dưng cái sự thương nhớ dành cho những người ở vùng đất xa lạ kia cứ mờ mờ nhàn nhạt, chẳng đọng lại một cái gì. Đến cả cậu ta giờ cũng chỉ như một làn sương mờ, nhìn thấy vẫn thấy buồn đau, nhưng chẳng nhìn cũng chẳng nghĩ nhiều. Càng ngày càng sợ đến lúc đi, lại quay về cái cuộc sống mà mỗi lúc thở cũng phải nghĩ nát cả óc, gặp lại phần đông những người nói chuyện chẳng hiểu gì, tệ nhất là lúc ở một mình và kiếm mỏi mắt không thấy một bóng hình thân thuộc.

Ý mình là thân thuộc.

2. Đôi lúc nghĩ, cái chết quả đáng sợ. Tưởng xa vạn dặm mà gần quá đỗi, chẳng là hôm nay mình vừa đi viếng một người vừa khuất.

3. Tặc lưỡi, đôi lúc nghĩ mình được sinh ra cứ như một thất bại của bố. Ý là vậy.

150125

Đáng lẽ bây giờ đang phải cắm mặt vào làm bài tiếng Nhật, hoặc không cũng ngồi lách cách gõ essay, làm chuyện “có-vẻ-có-ích” cho đời chứ không phải ngồi đây gõ lách cách mấy dòng nhảm nhí này. Nhưng ông trời à, xin hãy thương cho con, đứa con tội nghiệp của Mặt Trời lại lỡ đặt bước theo Thủy Tinh khốn cùng, ai bảo cái cung mọc và cái mặt trăng của con nó ở cùng một chỗ làm chi cơ…?

Đâu đó năm 17 tuổi, nói chuyện với cô bạn thân thiết về những mảng thạch, một ấm đun nước bốc hơi, và sự trì trệ của não bộ. Ngày đó cứ nghĩ mình đã absent-minded lắm rồi, tâm trí đã đi theo hơi nước tích tụ lên trên đám mây kia lắm rồi, giờ mới nhận ra rằng à chưa, mình vẫn là một phần tử nhỏ nhỏi trong cái đám nước sôi sùng sục ấy, vẫn đang cố gắng va chạm vào những phân tử khác để nóng lên và hoàn tất một chu trình nào đó của cuộc sống. Năm 19 tuổi mới nhận ra, bây giờ, chính bây giờ, mới là cái khoảng thời gian mình đóng thạch dữ tợn nhất.

Lại nói về cậu trai mình thương.

Mình có thương một cậu trai bạch dương, tính cách thất thường mưa nắng. Cậu đối xử vừa tốt, lại vừa tệ với mình. Nhưng mình vẫn thương cậu, hoặc cố gắng tiếp tục thương cậu. Xin đừng hỏi mình lý do, vì chỉ đơn giản là mình rất thương cậu, có vậy thôi.

Nhưng vì càng thương, nên mình lại càng chẳng hiểu nổi chính mình. Não mình bây giờ cứ như một cục thạch, chẳng làm gì được cả, cũng chẳng hề muốn làm gì cả.

Mình có cảm giác rằng, mọi thứ sắp đổ như những tỏa tháp của thần Kali bị sét đánh trúng.

Tower – lá XVI.

Rolling Stone

living well

#rightmeow

“Who, being loved, is poor?”

Wes2chunnie

Share the world

chidedich

word by word, world by world

Bí Ngô

19. Hanoi, Vietnam. Not really wild, but young and free.

Lăn và Ăn

Vì cuộc đời là những bữa ăn :3.

fairytales in a cup

constantly fascinated

{.:Rio Tea Garden:.}

HALCYON GARDEN OF TAROT | "Light is the left hand of darkness and darkness the right hand of light." - Ursula Le Guin

Hải Đường Tĩnh Nguyệt

Tương kiến tranh như bất kiến || Hữu tình hoàn tự vô tình

Black Blue Blue

Traveling.Handmade.Food.

DBSK - 10 Năm 1 Chặng Đường

4 out of 5 dentists recommend this WordPress.com site

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 28 other followers